TÌM LẠI MÙI HƯƠNG CŨ, TÌM LẠI CẢM GIÁC XƯA
TÌM LẠI MÙI HƯƠNG CŨ, TÌM LẠI CẢM GIÁC XƯA Có những ngày giữa cuộc sống hối hả nơi phố thị, tôi bỗng thèm một mùi hương quen thuộc — cái mùi mằn mặn, nồng nồng của mắm ruốc, mắm nêm, mắm kho… Mùi đó nghe thì dân dã, nhưng lại đủ sức kéo cả ký ức tuổi thơ tôi ùa về, rõ ràng như mới hôm qua thôi. Hồi nhỏ, nhà tôi nằm cuối xóm, sát cánh đồng. Bữa cơm quê ngày ấy chẳng có cao lương mỹ vị gì, chỉ quanh quẩn vài món giản đơn. Nhưng thiệt lạ, tôi nhớ như in từng hương vị, từng tiếng leng keng của chén đũa, và cả dáng má lom khom bên bếp tro chiều. 1. Bữa cơm quê – nơi lưu giữ cả trời ký ức Ngày xưa, bữa cơm chiều thường chờ má nhóm bếp. Tiếng củi cháy tí tách, khói lan khắp nhà, mùi mắm kho, mắm xào sả ớt bay lên, quyện cùng gió đồng, nghe vừa mặn vừa thơm. Má hay nói: – “Cơm quê nghèo chớ đượm tình nghe con. Có mắm là có cơm rồi.” Thiệt tình, chỉ cần chén cơm trắng, chén mắm ruốc rim sả ớt cay cay là đã ngon tới nao lòng. Ngồi quanh mâm, cha chan mắm nêm ăn với rau luộc, còn má...