Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2025
Hình ảnh
Ăn một bữa cơm nhà, thấy cả thế giới dịu lại Có những ngày, giữa cái bộn bề của phố xá, tôi thèm đến nao lòng một bữa cơm nhà. Không phải cao lương mỹ vị, cũng chẳng cần bàn tiệc sang trọng. Chỉ cần một mâm cơm nhỏ, đặt trên chiếc bàn gỗ cũ sờn nước sơn, bốn góc là bốn cái ghế nhựa lưng thấp, nơi mấy chục năm trước cả gia đình quây quần bên nhau. Bữa cơm quê ngày ấy đơn sơ đến mức nếu đem kể cho mấy đứa trẻ bây giờ, chắc tụi nó sẽ tròn xoe mắt mà hỏi: “Ủa, ăn vậy sao đủ?” . Vậy mà đủ đó nghen! Đủ no, đủ ấm, đủ thương. Mùi mắm thơm lừng từ căn bếp nhỏ Nhớ mỗi buổi trưa nắng gắt, đi học về vừa tới cổng là đã nghe mùi mắm từ bếp bay ra thơm nức. Cái mùi nồng nồng, ngai ngái nhưng lạ thay lại khiến bao tử tôi réo lên ồn ào. Nghe tiếng lách tách trong chảo, tôi biết ngay má đang xào mắm sả ớt. “Má ơi, ăn gì mà thơm dữ vậy?” – tôi vừa cởi dép vừa chạy vô. Má cười, tay vẫn đảo chảo: “Mắm ruốc xào sả ớt đó con. Coi chừng cay nghen!” Mắm ruốc ngày xưa má hay để trong cái hũ sành nhỏ, đậy bằng ...
Hình ảnh
  Một Ngày Tối, Một Chén Mắm, Một Cảm Xúc Chiều nay, thành phố đổ mưa. Trời đục như một tấm vải xám treo lơ lửng, nặng trĩu. Tôi ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng mưa gõ lộp bộp, bất giác trong lòng dâng lên một nỗi nhớ mênh mang. Nhớ cái mùi khói bếp len lỏi qua hàng dừa, nhớ tiếng má gọi vọng từ dưới bếp: “Con rửa tay lẹ đi nghen, cơm chín rồi đó!” Câu nói đơn giản vậy thôi, mà sao giờ nghe như một giấc mơ xa xăm. Ừ, ngày xưa bữa cơm quê có gì sang trọng đâu, chỉ toàn những món dân dã, vậy mà đứa con xa quê này cứ nhớ hoài, nhớ mãi. Nhớ tới rưng rưng. Hồi đó, bữa cơm quê là cả một trời thương Hồi nhỏ, mỗi chiều tan học, tôi chạy ù về nhà, thấy khói bếp tỏa lên từ mái lá là lòng mừng rơn. Căn bếp nhỏ của má lúc nào cũng ấm nồng, dù chẳng có gì nhiều nhặn. Một bữa cơm bình thường ở quê, quanh cái bàn gỗ đã lên nước bóng, chỉ cần có nồi cơm gạo mới thơm lừng, dĩa rau luộc xanh mướt, chén mắm ruốc dằm ớt đỏ au là thấy đủ đầy. Tôi còn nhớ rõ cái mùi mắm ruốc má kho chung với thịt ba ...
Hình ảnh
  HƯƠNG TRUNG – MẮM KHÔNG CHỈ LÀ GIA VỊ Chiều nay, trời Sài Gòn đổ mưa rào bất chợt. Tiếng mưa gõ rào rạt ngoài cửa sổ khiến lòng tôi bỗng dưng chộn rộn. Tự nhiên lại nhớ má, nhớ cái bếp nhỏ sau hè, nhớ cái chạn gỗ xưa cũ mà mỗi lần mở ra là thơm nồng mùi mắm. Nhớ cả những bữa cơm nghèo mà đầy ắp tiếng cười, với món mắm kho nóng hổi bốc khói giữa bàn, mà đũa nào cũng tranh nhau gắp cho lẹ. Người ta thường bảo, mắm là “quốc hồn quốc túy” của người Việt. Nhưng với tôi, mắm là cả một bầu trời ký ức. Là tiếng gọi “ăn cơm nghe con” vọng từ bếp, là ánh đèn dầu leo lét rọi lên mâm cơm chiều, là mùi thơm nồng nồng quyện khắp nhà, dai dẳng đến mức chỉ cần ngửi thấy đâu đó là tim lại rung lên như tiếng mẹ gọi. 1. Mắm ruốc và đôi đũa gắp vội Còn nhớ hồi nhỏ, nhà tôi nghèo thiệt nghèo. Ba má làm ruộng, có năm trời hạn, cỏ cháy vàng cả cánh đồng. Nhưng nghèo mấy thì nghèo, má vẫn cố nấu bữa cơm cho tụi nhỏ đầy đủ món. Không thịt cá, thì có mắm ruốc xào sả ớt – thơm lừng, cay nồng, ăn với ...