Ăn một bữa cơm nhà, thấy cả thế giới dịu lại Có những ngày, giữa cái bộn bề của phố xá, tôi thèm đến nao lòng một bữa cơm nhà. Không phải cao lương mỹ vị, cũng chẳng cần bàn tiệc sang trọng. Chỉ cần một mâm cơm nhỏ, đặt trên chiếc bàn gỗ cũ sờn nước sơn, bốn góc là bốn cái ghế nhựa lưng thấp, nơi mấy chục năm trước cả gia đình quây quần bên nhau. Bữa cơm quê ngày ấy đơn sơ đến mức nếu đem kể cho mấy đứa trẻ bây giờ, chắc tụi nó sẽ tròn xoe mắt mà hỏi: “Ủa, ăn vậy sao đủ?” . Vậy mà đủ đó nghen! Đủ no, đủ ấm, đủ thương. Mùi mắm thơm lừng từ căn bếp nhỏ Nhớ mỗi buổi trưa nắng gắt, đi học về vừa tới cổng là đã nghe mùi mắm từ bếp bay ra thơm nức. Cái mùi nồng nồng, ngai ngái nhưng lạ thay lại khiến bao tử tôi réo lên ồn ào. Nghe tiếng lách tách trong chảo, tôi biết ngay má đang xào mắm sả ớt. “Má ơi, ăn gì mà thơm dữ vậy?” – tôi vừa cởi dép vừa chạy vô. Má cười, tay vẫn đảo chảo: “Mắm ruốc xào sả ớt đó con. Coi chừng cay nghen!” Mắm ruốc ngày xưa má hay để trong cái hũ sành nhỏ, đậy bằng ...